Chia Sẻ Của Du Học Sinh Đi Học Tập Tại Nhật Bản

Chia tay gia đình, bạn bè, miền quê nhỏ, tôi đến Nhật Bản với 1 vali hành lý nặng trịch trong tay, một khao khát trải nghiệm và một ý chí thay đổi cuộc sống.

Một con bé 19 tuổi đầy năng lượng nên dù trải qua một chuyến bay dài, chờ đợi khá lâu để làm thủ tục nhập cảnh và lấy hành lý cũng không khiến tôi mệt mỏi. Tôi chỉ biết mình đã tới Nhật Bản, nghe thấy xung quanh mọi người nói tiếng Nhật, được ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp và dòng người qua lại trên đường về kí túc xá trường.

Thức dậy ở một nơi xa…kí túc xá trường Kobe

Một buổi sáng bình yên, bầu trời xanh trong không cần photoshop. Mọi thứ thật diệu kì. Tôi tự cười một mình như “con ngố ” : “Nhật Bản, ta đến rồi đây”.

Mọi thứ như bước sang một trang mới. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới. Bạn hãy cứ tưởng tượng ra cảnh: ngồi trong lớp học, trước mặt mình là quyển sách mới, lắng nghe tiếng giảng nhẹ nhàng của cô, bạn hào hứng đọc tiếng Nhật, chỉ tiếng Nhật thôi, dù có hơi “lơ lớ” một tí nhưng thật sự thật tôi tự cảm thấy mình thật tự tin và dũng cảm.

Tôi bắt đầu quen nhiều bạn hơn. Tuy nhiên, thân nhất có thể là Narumi. Tôi và cô nàng cùng nhau Học tập, rong chơi khắp sân trường, khám phá những con phố và kể cho nhau nghe về bạn bè, gia đình nghe là cuộc sống của tôi những ngày đầu tới Nhật.

Sốc văn hóa và nhớ nhà….

Sau đó, tôi được nhà trường sắp xếp công việc làm thêm ở một hàng ăn. Cuộc sống của tôi trở nên nhộn nhịp và cũng bận rộng hơn. Đi học, đi làm. Tôi thật sự bắt đầu trải nghiệm cuộc sống của người dân ở đây, cảm nhận bầu không khí thật khác biệt so với quê nhà. Vì làm trong nhà hàng nên tôi có trách nhiệm ghi order của khách. Tôi khá tự tin vì tiếng Nhật của mình. Nhưng đối khi họ nói quá nhanh và sử dụng tiếng lóng tôi không hiểu hết ý người ta nói gì. Rồi cách chào hỏi cũng khác Việt Nam. Các bạn cũng biết người Nhật vô cùng có tính kỷ luật. Dù do được giảng dạy tại công ty nên tôi cũng hiểu nguyên tắc căn bản tại Nhật là không đi làm muộn. Tuy nhiên, thời gian đầu tôi phải rất cố gắng để luôn đến chỗ làm đúng giờ.

Tiết học mặc áo Kimono

Tôi bắt đầu thấy tự ti về bản thân mình. Tôi nhớ tiếng Việt. Tôi nhớ nhà! “Không biết giờ này mọi người ở nhà đang làm gì, giá như giờ mình được ở nhà cùng ngồi xem TV với ba, ăn món canh chua mẹ nấu, cà phê la cà cùng bạn bè…” Tất cả những ý nghĩ này khiến tôi muốn bỏ hết tất cả phía trước, mua vé máy bay về lại ngay lập tức.

Tôi thật sự cần người để chia sẻ. Nhưng tôi không thể nói với bố mẹ, chỉ khiến họ thêm lo lắng mà thôi

Tất cả đã là quá khứ…..còn thực tại của tôi là thế này….

Đó là tôi của ngày xưa. Và tôi của ngày xưa đã “ là ngày xưa rồi”. Mọi thứ bây giờ đã khác. Thật sự, tôi rất cám ơn ss Liên và các anh chị, bạn bè. Lúc tôi nhụt chí nhất, mệt mỏi nhất, tưởng chừng như không thể cố gắng thêm nữa thì ss luôn động viên tôi. Những lời động viên của SS thực tế và đem đến tinh thần “Giác ngộ” vô cùng cao. Ví dụ như “Tại sao em lại quyết tâm đến Nhật bản học tập?”, “Bố mẹ em không chỉ làm việc nuôi họ mà còn có thể nuôi được cả chị em”, “Cuộc sống đều có những thử thách, nó sẽ khiến em mạnh mẽ và tự lập hơn”. Và cũng may mắn hơn là ss cũng giới thiệu cho tôi các anh chị đăng kí du học Nhật Bản tại công ty Việt TN đang học tập ở đây. Nên họ cũng truyền thụ cho tôi kha khá kinh nghiệm quý báu về cuộc sống ở Nhật Bản.

Đến bây giờ, đã gần 2 năm ở Nhật, trò chuyện với nhiều sembai và các em mới sang, tôi chính thức đúc kết ra là “Cuộc sống ở Nhật cơ bản sẽ qua vài giai đoạn sau: “Háo hức- chán nản- thích nghi- tận hưởng”. Nên cứ bình tĩnh mà sống. Quan trọng là dần dần rút kinh nghiệm, tích lũy kiến thức cho bản thân. Nhưng tôi nhận thấy một điều là đã phần các bạn khó thích nghi với cuộc sống tại Nhật, học tập kém là do chưa được tìm hiểu về đất nước Nhật bản, không chịu học tiếng

 

Ăn uống cùng anh, chị du học sinh Công ty Việt TN

Như tôi bây giờ đây, với kinh nghiệm nhỏ nhoi, tôi sắp xếp cân đối lịch học, làm, chơi và chi tiêu một cách hợp lý. Kỳ nghỉ thì đi làm nhiều hơn, 1-2 công việc part-time, vào kỳ cũng có tí tích lũy để trang trải cuộc sống, tập trung học tập. Đến giờ cũng có chút tự hào, gửi ít tiền về cho bố mẹ, đi thưởng thức vài món ngon, đi chơi chụp ảnh “chanh xả”. Học tập thì cũng tốt, thỉnh thoảng đi dịch cho mấy doanh nghiệp có liên kết với Việt Nam cũng có thêm nhiều kinh nghiệm. Tuổi 21 với tôi như vậy là cũng khá hài lòng rồi và có nhiều điều đáng để viết lại. Biết đâu sau này tôi lại chuyển hướng sang dịch sách hay làm nhà văn!

Kỳ nghỉ tới, tôi đã lên sẵn kế hoạch sẽ xuống tỉnh Shimane du lịch 1 chuyến. Nói vậy thôi, mục đích chính của tôi chính là đi cầu duyên. Tôi nghe bạn tôi kể chùa Izumo, Shimane  thiêng lắm. Nó đến đó cầu duyên xong giờ đã có anh người yêu rồi đấy. Thôi thì cứ đi thử xem. Biết đâu đấy.

“Học cách sống, tức là học cách tự do, và tự do tức là chấp nhận việc gì phải đến sẽ đến” #GuillaumeMusso

Công ty cổ phần Việt TN

Trụ sở: Số 61 – Đường Lê Trọng Tấn – Phường La Khê – Quận Hà Đông – TP Hà Nội

Tổng đài tư vấn: 024.777.999.85
Email: viettn.jsc@gmail.com

Mọi thắc mắc về chương trình XKLĐ, DU HỌC và cần được giải đáp?

Hãy NHẬP SỐ ĐIỆN THOẠI và yêu cầu gọi lại để được cán bộ tư vấn của công ty liên lạc hỗ trợ.



096 828 9955